WHO AM I? –  PHẠM PHƯƠNG LOAN LÀ AI? |BÀI 01

Phạm Thị Phương Loan (2)

Bé Tôm là ai?

Mình là Phạm Phương Loan tên cún cơm, mọi người hay gọi mình là Bé Tôm

Bé Tôm đến từ đâu?

Bé Tôm đến từ Cam Ranh- vùng đất đầy nắng và gió. Nơi đây người dân sống chủ yếu dựa vào nguồn tài nguyên biển.

Ngày xưa nhà Tôm nghèo lắm, Ông nội sống nhờ những chú tôm, chú cá đi biển đánh lưới mang về, nơi Tôm ở gọi là “đi nhá, đi câu”. Sau đó, Nội theo các chú học nuôi tôm hùm tự nhiên bằng lồng bè thả giữa biển.

Và nghề nuôi tôm hùm theo Nội từ đó, sau này Nội truyền lại cho Ba và các cô dượng. Thức ăn của tôm hùm mắc lắm, nó chỉ ăn đồ “xịn” là cá, cua, ghẹ, ốc, vẹn, dẻ áo. Chính vì thế Ba và Nội ban đêm đi nhá để mang cá cua ốc về cho tôm hùm, và Mẹ lựa những mẻ cá tươi nhất nấu bữa trưa cho cả nhà. Được hôm sóng yên biển lặng Ba bắt được nhiều cá hơn thì Tôm lại có cơ hội cùng Mẹ mang cá ra chợ bán. Có lẽ máu kinh doanh đã được nhen nhóm từ dạo ấy.

Nhưng khi biển giận dữ, sóng mạnh đánh rách lưới, tôm hùm bơi ra biển. Còn bè tôm thì bị dập, gãy, bể trôi lênh đênh. Mỗi lần như vậy Ba Mẹ lại càng vất vả phải xây mọi thứ lại từ đầu.

Tâm tư đó, nỗi lòng đó đến khi lớn rồi Tôm mới hiểu ra. Và mỗi lần Ba Mẹ đi biển,Tôm ở nhà nơm nớp lo âu, mong ngóng. Sợ lắm sóng biển ngoài kia hung dữ với Ba Mẹ mình. Vì nhiều đứa bạn học của Tôm Ba nó đi biển rồi không về nữa.

Quá trình trưởng thành

Phương Loan lớn lên từ vị mặn của biển
                Phương Loan lớn lên từ vị mặn của biển

Tuổi thơ Bé Tôm

Để rồi từ ấy – khi mà Tôm biết nhận thức và hiểu chuyện là cả một ký ức tuổi thơ gắn liền với Tôm hùm.

Mỗi lần Ba Mẹ đi biển về với ghe đầy tôm cá, hai anh em nó phụ Mẹ “chế biến” thức ăn cho tôm, để Ba mang cho các bạn tôm hùm ăn sáng.

Ngày ngày trôi qua, rồi Tôm bước vào cấp 1. Nhớ ngày đầu tiên đến trường Tôm được Mẹ dẫn đi, nhìn các bạn khác có cả Ba Mẹ nó lại hơi buồn, tại Ba phải đi biển từ sáng sớm nên không thể nắm tay đưa Tôm đến trường được. Nhưng rồi, dần dần Tôm quen với việc ấy, và không còn buồn nữa, vì con đường đi học lúc nào cũng ngập tràn tiếng cười giòn tan của nó và anh Hai.

Rồi đến cấp 2, lúc này Ba sắm cho Hai chiếc xe đạp cũ để hai anh em đèo nhau đi học. Vì gia đình không có kinh tế khá giả nên Tôm và anh Hai không bao giờ dám ăn quà vặt như các bạn đồng trang lứa. Ngoài giờ học, Hai anh em phụ Mẹ đi mò cua, bắt ốc, để về cho tôm hùm ăn. Nhưng mà bạn cua nào xịn xịn là Mẹ lại luộc tẩm bổ cho hai anh em.

Lớn hơn xíu rồi, Nó bắt đầu biết kiếm tiền. Nó nâng niu từng vỏ tôm hùm, vỏ nguyên vẹn bán được 2 ngàn/vỏ. Vỏ bị bể hoặc gãy râu thì chỉ được 500 đồng/vỏ. Tiền từ vỏ tôm giúp nó mua đồ dùng học tập để đỡ phần nào cho Mẹ. Ấy thế là vỏ tôm hùm thành nguồn sống của nó từ lúc nào không rõ nữa.

Bé Tôm và anh chị BẢY ( Ba Mẹ của Phương Loan đó)
              Bé Tôm và anh chị BẢY ( Ba Mẹ của Phương Loan đó)

Mê kiếm tiền phụ Ba mà kết quả học của nó bị sụt đi từ đầu năm lớp 6. Nó cầm tờ kiểm tra ngồi khóc thút thít dưới gốc cây bàng. Lớp trưởng đến ngồi kề nó – lớp phó, sau khi nói chuyện với lớp trưởng nó hiểu được muốn phụ Ba Mẹ phải học thật giỏi chứ không phải đi mò cua, bắt ốc kiếm từng đồng lẻ. Từ đó nó và lớp trưởng thân nhau.

Mỗi giờ ra chơi hai đứa đều chạy lên thư viện đọc sách. Cuối giờ cùng nhau ở lại hỏi giáo viên về bài tập khó không giải được. Cuối lớp 6 nó được kết quả xuất sắc. Và lọt vào đội tuyển học sinh giỏi của trường. Suốt 4 năm nó và lớp trưởng cứ gắn bó với nhau như vậy. Và lớp trưởng chính là mối tình đầu của nó. Và nó cũng là mối tình đầu của lớp trưởng.

Năm sinh 1996 của nó. Là lứa cuối cùng thi tuyển sinh từ lớp 9 lên lớp 10 theo kiểu cũ. Thi 3 môn toán văn anh. Và kết quả của cuộc thi năm ấy, lớp trưởng là Thủ khoa và nó là Á khoa. Chuyện tình Tôm năm ấy nổi như Cồn.

Phương Loan và Biển
Phương Loan và Biển

Thời gian thấm thoát thoi đưa, Tôm trở thành một cô nữ sinh cấp 3. Chững chạc hơn được đôi chút. Cấp 3 áp lực hơn nhiều, lớp chuyên mà. Ngoài học chương trình trên lớp, nó còn học thêm chương trình nâng cao để tham gia các cuộc thi học sinh giỏi thành phố và tỉnh. Cố gắng học thật giỏi để Ba Mẹ vui và tự hào vì nó. Và suốt 12 năm đi học, nó luôn nhận được danh hiệu “học sinh xuất sắc”.

Tôm nhớ rất rõ, trong giai đoạn vùi đầu vào ôn thi đại học thì Mẹ lúc nào hé hé cánh cửa trộm nhìn nó. Cứ khoảng 1 tiếng là đem bánh, sữa, trái cây cho nó ăn vì sợ con ôn bài khuya đói. Tình Mẹ là như thế đấy, lúc nào cũng quan tâm con một cách thầm lặng.

Ba Mẹ một đời gian khó, ngày xưa ông bà không có tiền để cho Ba Mẹ đi học cái chữ, nên phải chịu khổ chịu cực. Chỉ có thể lao động chân tay, mò từng con nghêu, bắt từng con cá để đủ tiền lo cho hai con ăn học. Hơn ai hết, Ba thấu được cái nắng rát da, cái mặn chát của biển, cái khổ của việc dầm mưa dãi nắng nên Ba sẽ không để con Ba phải như thế.  Dù cho Ba Mẹ phải gồng gánh khố cực hơn nữa cũng không để hai đứa phải thua kém bạn bè.” 

Đấy là những lời Ba Loan nói trước ngày mà Loan vào Sài Gòn thi đại học. Lúc này, Loan lớn rồi, không vô tư như ngày bé nữa, nên từng câu từng chữ của Ba in sâu trong tâm trí Loan đến tận ngày hôm nay.

Loan nhớ như in cái giây phút Ba cầm trên tay tờ giấy báo đậu đại học Kinh tế Thành Phố Hồ Chí Minh của cô con gái nhỏ, Ba vui lắm. Mẹ thì vừa mừng lại vừa lo vì con gái sắp xa nhà. Ngồi uống trà với các ông, các bác, đi đâu Ba cũng khoe về Bé Tôm của mình. Mục tiêu đậu đại học suốt 12 năm đèn sách của nó cuối cùng đã đạt được.

Bé Tôm vô Sài Gòn

Bé Tôm đi ăn cùng gia đình tại nhà hàng
                  Bé Tôm đi ăn cùng gia đình tại nhà hàng

Những ngày đầu tại Sài Gòn nó nhớ nhà da diết. Lần đầu tiên nó đón trung thu một mình, nó lủi thủi ngắm trăng  trên sân thượng của một tòa nhà xa lạ mà nhớ cái lồng đèn bằng lon anh Hai làm cho nó ghê gớm. Đêm ấy, nó khóc nhiều lắm, nhưng không gọi về nhà như những lần trước. Sau đêm Trăng tròn năm ấy, nó tự nhủ: “Sài gòn nó chỉ có một mình, nên từ giờ mình phải thật mạnh mẽ, phải chăm sóc mình thật tốt để Ba mẹ không lo lắng,… và phải học thật giỏi để nhanh giúp cho Ba Mẹ đỡ cực.”

Tuy nhiên chỉ mới 2 tháng. Nó gọi về: “Ba ơi con muốn đi du học”. Theo lời đề nghị trước đó của cô út- Cô út là em gái ruột của Ba hiện đang sống và làm việc bên Mỹ. Khi biết nó đậu Đại Học, Út nói Ba cho Bé Tôm qua bên đó học rồi ở với Cô.

Thế là nó làm bảo lưu kết quả học tại đại học Kinh tế. Quyết định làm hồ sơ du học. Rất nhanh nó nhận được giấy nhập học của trường Temple University bên Mỹ. Vì không lấy được visa Mỹ nên nó không nhập học được. Năm đó nó thất học. Ba mẹ kêu về nhà, nhưng nó không về. Mọt sách 12 năm. Nay nói bảo lưu là bảo lưu. Nghỉ học là nghỉ học. Một tháng đầu nó bị sốc. Nó thấy mình tệ lắm.

phạm phương loan
phạm phương loan

Suốt 18 năm lần đầu nó thất bại. Cú sốc ấy làm nó chơi vơi. Suốt 12 năm nó luôn cố gắng đạt thành tích cao là vì Ba. Ba nó là trụ cột dòng họ Phạm, là nhà từ đường. Nên mọi đường đi nước bước của nó được dòm ngó dữ lắm. Làm gì nó cũng sợ Ba mất mặt. Sợ Ba buồn. Vì đi đâu Ba cũng khoe với bạn Ba rằng: “con gái Tui giỏi lắm”.

Để phụ Ba Mẹ trang trải sinh hoạt phí. Nó quyết định đi làm thêm, với các việc từ chân tay đến trí thức. Từ phục vụ bàn, phát tờ rơi đến làm gia sư. Đứng dưới cái nắng Sài Thành chói chang mà nó nhớ cái nắng gay gắt của biển Cam Ranh. Nó lại thấu hiểu thêm một chút nỗi khổ của Ba Mẹ, mà dặn lòng phải cố gắng.

Rồi nó được giới thiệu công việc vị trí nhân viên kinh doanh tại công ty tài chính Prudential. Một tổ chức cho vay tín dụng với về các khoản vay vốn ngắn hạn. Nó chính thức trở thành nhân viên văn phòng.

Người ta nói công việc đầu tiên, người sếp đầu tiên sẽ đánh dấu một cột mốc quan trọng trong đời bạn. Và nó đã rất may mắn khi gặp được người sếp tốt là anh Trung. Anh hướng dẫn nó từ kỹ năng cứng đến kỹ năng mềm: Telesale, bán hàng, gặp khách, chăm sóc khách hàng. Cứ thế có gieo có gặt. Tháng đầu tiên, nó over target dành cho nhân viên mới, và chạm mốc mức target để được đi du lịch cùng công ty. Nó sung sướng phát điên. Sếp và các anh chị khen nó nhiều lắm. Nó nói:“Do em may mắn đó ạ. ”

Sếp nói: “Nếu em không làm sao may mắn đến với em được. May mắn chỉ mỉm cười với ai nỗ lực chăm chỉ. Em giỏi lắm. Chúc mừng em.” Và kỹ năng bán hàng, kinh nghiệm nền tảng tài chính nó có từ đó. Cả đời này nó không bao giờ quên vị sếp đầu tiên ấy.

Tôm quay lại Giảng đường Kinh tế

Phạm Phương Loan tốt nghiệp đại học Kinh tế Tp.HCM- UEH
Phạm Phương Loan tốt nghiệp đại học Kinh tế Tp.HCM- UEH

Sau một năm đi làm nó nhận ra rằng muốn nhanh có nhiều tiền để giúp Ba Mẹ, thì phải học thật giỏi, có nhiều kinh nghiệm, kỹ năng thành thạo. Chỉ có vậy mới đạt được vị trí cao hơn, mức thu nhập tốt hơn trong công việc.

Nó quyết định quay về lấy tấm bằng đại học Kinh tế. Lần trở lại này nó mạnh mẽ và quyết đoán hơn rất nhiều, nó nuôi 2 mục tiêu:

Một là tốt nghiệp Ngành Kinh Doanh Quốc Tế- Vì sau này nó muốn là một doanh nhân thành công không những trong nước mà còn quốc tế.

Hai là đi học cao học tại Mỹ- Nơi mà nó đã bị té một năm trước. Để được như vậy nó phải có bằng IELTS và giao tiếp chuẩn TÂY.

Nó là lớp trưởng và chi hội trưởng của khoa Kinh Doanh Quốc Tế. Nó tham gia các hoạt động lớn nhỏ của trường. Đồng thời làm thêm để có kinh nghiệm, phát triển kỹ năng và chi phí trang trải cuộc sống xa nhà.

Bé Tôm Phương Loan và Thầy Nguyễn Thái Duy tại vườn ươm doanh nhân BE Training
Bé Tôm Phương Loan và Thầy Nguyễn Thái Duy tại vườn ươm doanh nhân BE Training

Năm thứ Hai và thứ Ba nó làm trợ lý giám đốc của chị Trang tại công ty xuất khẩu cao su – Công ty con của Tập Đoàn VRG Nhật Bản.. Chính tại nơi này đã dạy nó rất nhiều: từ cách quản lý sổ sách đến cách sắp xếp văn phòng, ấn phẩm, tư liệu, cách tuyển dụng, phỏng vấn,… và đặc biệt cách “tiếp khách”, chốt deal với đối tác nước ngoài. Nơi đây nó từng khóc bao lần, uất ức bao lần, thức đêm bao lần để kịp đóng hàng tại cảng… nhiều lần muốn bỏ việc vì quá áp lực nhưng sau tất cả nó vẫn chọn đi tiếp vì chính nơi đây đã cho nó những kinh nghiệm bài học mà nó rất cần ở hiện tại. Vì công ty cao su năm ấy cũng là công ty mới khởi nghiệp như BETOM.

Trung thu cùng với Công ty cao su Việt Hà
                     Trung thu cùng với Công ty cao su Việt Hà

Năm thứ Tư, vì làm đồ án tốt nghiệp yêu cầu công ty thành lập trên 5 năm, nên nó xin làm việc tại Tập đoàn quốc tế Ô Tô Avis. Là sinh viên năm Tư, nhưng nó không xin vào với vị trí thực tập sinh như các bạn cùng trang lứa, mà nó nộp hồ sơ ứng tuyển với vị trí nhân viên chính thức hưởng lương cứng. Sau khi tham gia 2 vòng phỏng vấn nó đảm nhận vị trí quan hệ khách hàng Level 2 với mức lương cơ bản 8 triệu.

Sau 1 tháng thử việc, Sếp cho nó tham gia khóa đào tạo 3 ngày tại Thái lan. Nó ngạc nhiên lắm vì còn trong thời gian thử việc mà. Sau nhiều lần tham gia các cuộc đấu thầu quốc tế tại Avis với đối tác, nó thích kinh khủng và thầm nói rằng: “Đây chính là ngôi nhà mà mình mong muốn.”

Phạm Thị Phương Loan

Và để thực hiện mục tiêu thứ Hai, trong suốt 4 năm mỗi cuối tuần, mỗi ngày lễ là nó lại đi làm tour guide hướng dẫn viên du lịch cho Tây Ba Lô và học IELTS mỗi tối.

Nó vừa học vừa làm miệt mài như thế cho đến ngày nó tốt nghiệp đại học. Thời gian thật sự trôi rất nhanh, bất giác khi nó ngoảnh nhìn lại thì 5 năm đã trôi qua rồi.

Ngày tốt nghiệp Ba Mẹ, bạn bè đến chúc mừng, cảm giác nó rất vui và hạnh phúc vì bên mình lúc nào cũng có gia đình đồng hành. Và niềm vui lớn hơn là nó lại gần đi Cao học tại Mỹ- Nơi mà nó nghĩ là sự lựa chọn tốt nhất để có mức thu nhập ngàn đô.

Nhưng!!!!

Sau ngày tốt nghiệp, nó gặp phải tai nạn xe bị chấn thương vai trái và hai chân nên không thể tự đi lại được suốt 2 tháng, nó phải về Cam Ranh. Trong thời gian đó nó như bất lực. Và khoảng thời gian này gợi lên cho Tôm rất nhiều suy nghĩ:

Nếu lỡ sau này mình cũng bị tai nạn như vầy, không đi được, thì lương đâu gửi về cho ba mẹ, tiền đâu tự nuôi thân?”

“Mình đi cao học về lương sẽ cao hơn, nhưng vẫn sẽ phụ thuộc vào người khác, nếu không đi làm được, vẫn sẽ không có lương.”

Có công việc nào mà dù đi đâu làm gì mình vẫn có thể quản lý được và vẫn có tiền hay không?”

Trước đó hồi tháng 1 Tôm được tặng một cuốn sách: ”Vượt biển lớn”. Những ngày không đi lại được, Tôm chỉ đọc sách và ngồi ngắm những vỏ tôm hùm mỗi lần Ba và anh Hai đi biển mang về. Và dần Tôm như vỡ ra điều gì đó:

 Nếu đi học cao học sẽ mất ba năm nữa, có kiến thức, lương cao nhưng vẫn làm công cho người ta thôi.

Sau đó, Tôm đọc ngấu nghiến cuốn sách “Vượt Biến Lớn” và nhận ra hình bóng mình đâu đấy lúc ẩn lúc hiện trong câu chuyện trên và: “Chú Duy cùng quê Cam Ranh với mình, Chú Duy làm được, Mình cũng làm được. Ngày đó mình bán vỏ tôm hùm có tiền mua sách, thì giờ bán con tôm hùm cả vỏ lẫn ruột luôn để mua nhà tại Sài Gòn cho Ba Mẹ.”

Mỗi ngày Tôm cố gắng vận động để nhanh tự đi lại được. Nó bắt đầu đọc sách, hỏi ba, hỏi mọi người về cách chăm sóc tôm hùm, và các thông tin cần thiết để rồi nó chọn cùng với Tôm hùm làm một chuyện đại sự thật ý nghĩa. Cơ mà nó bí mật với Ba Mẹ và anh Hai.

Ngày tự đứng dậy đi được, việc đầu tiên Tôm làm là viết đơn xin nghỉ việc tại Avis. Thứ hai là Đóng lại hồ sơ phỏng vấn xin Visa Mỹ đi Cao học. Và quan trọng nhất là đi học kinh doanh tại lớp của Thầy Nguyễn Thái Duy – Vườn Ươm Doanh Nhân BE Training.

Bé Tôm gặp được Thầy Duy

Phương Loan ăn tối cùng Thầy Nguyễn Thái Duy
          Phương Loan ăn tối cùng Thầy Nguyễn Thái Duy

Lần đầu gặp Thầy Duy tại lớp BE, nó hỏi Thầy:“Nhắc đến cua người ta nghĩ ngay đến Phong Cua, Phương Loan muốn một ngày nào đó, nhắc đến tôm hùm người ta sẽ nghĩ  ngay đến BETOM, như vậy được không Thầy?” Ngày đó Thầy nói rằng: “Bé này có định hướng rõ ràng cộng với nguồn gốc tôm hùm nhà nuôi, chỉ cần đi đúng bài, bé sẽ sớm làm được.”

Từ sau buổi nói chuyện với Thầy hôm ấy, tất cả những gì được dạy trên lớp nó hệ thống lại từ đầu đến cuối theo thứ tự để thực hiện từng việc một và Thầy nói đến đâu nó làm đến đó.

Tại BE Training, Tôm được dạy nền tảng cơ bản về kiến thức kinh doanh để thành lập, xây dựng và vận hành doanh nghiệp. Tôm được Thầy Nguyễn Thái Duy khai sáng về tư duy của một chủ doanh nghiệp thành công. Và chính từ nơi đây, nó có thêm nhiều mối quan hệ rất chất lượng mới, nó cũng đã tìm thấy một nửa mảnh ghép còn thiếu trong cuộc sống tình cảm – chính là Chồng Sắp cưới và quan trọng nó đã tìm thấy chính mình ở một phiên bản hoàn hảo hơn bao giờ hết.

Từ lúc bắt đầu, nó chỉ là một cô bé vừa tốt nghiệp tay không có đồng nào cho đến hiện tại nó có kiến thức về kinh doanh: Marketing, Sale, Quản lý tài chính, Quản trị nhân sự, Vận hành doanh nghiệp,… đủ điều kiện cần để nó bắt đầu xây những viên gạch đầu tiên cho đứa con tinh thần của mình – FALOCA.

phạm phương loan

Ngày mà Tôm cầm trên tay tờ Khai sinh FALOCA thương hiệu BETOM trong lòng rưng rưng 2 dòng lệ. Hôm ấy Tôm khóc, khóc vì mình đã có tài sản riêng, lần đầu mình làm được điều gì đó mang tính quyết định vĩ đại- ít nhất là đối với chính mình. Khóc vì từ giờ nó có trách nhiệm hơn, ý thức hơn, vì giờ nó biết nó có con rồi. Tự biết rằng lúc này mình phải thực sự trưởng thành để chăm sóc tốt cho chính mình và cho cả BETOM.

FALOCA là Family Lobster Cam Ranh (Gia Đình Tôm Hùm Cam Ranh) để nhắc nó nhớ nhờ có Tôm Hùm mà Ba Mẹ có mái nhà khang trang, gia đình nó được ấm no hạnh phúc suốt bao năm qua và anh em nó được ăn học đủ đầy. Chính vì điều này nó muốn phát triển và nhân rộng Tôm Hùm Cam Ranh để mãi nhớ ơn ba mẹ một đời sương gió với nghề nuôi tôm hùm tại quê nhà.

BETOM chính là BE Training và Bé TÔM để nhắc nó nhớ, nơi thay đổi cuộc đời, thay đổi tư duy từ một cô bé nhân viên văn phòng lương Hai chữ số đến chủ doanh nghiệp BETOM sở hữu hợp đồng Tôm Hùm 4 chữ số hiện tại… chính là BE TRAINING.

Và người mà truyền cho nó ngọn lửa đó chính là người Thầy vĩ đại – Thầy Nguyễn Thái Duy. Thầy không chỉ giúp nó trở thành người am hiểu chuyện kinh doanh mà còn chỉ dạy, bao dung, hướng dẫn nó đạo làm người.

Lời cảm ơn

Con cảm ơn lắm gia đình vĩ đại của con vì đã luôn là chỗ dựa vững chắc nhất của đời con. Tôm thấy mình rất may mắn vì có Ba, Mẹ và anh. Nó ở hiện tại đã trưởng thành hơn Bé Tôm của ngày hôm qua nhiều lắm. Bây giờ Phương Loan chỉ mong Ba Mẹ khỏe mạnh để mỗi lần về nhà là lại được xà vào lòng ba mẹ, luyên thuyên những chuyện xa gần. Và có thể mang về nhà nhiều niềm vui, hạnh phúc hơn nữa để bù đắp lại những khổ cực dữ lắm mà Ba Mẹ đã dành cả thời thanh xuân để vun vén cho ước mơ của con.

Ba Mẹ và 3 cô con gái
                         Ba Mẹ và 3 cô con gái

Con cảm ơn đời vì đã cho con gặp Thầy Duy đúng lúc con mất phương hướng nhất. Cảm ơn Thầy đã cho con luồng tư duy mới để hiện tại con trở nên tự tin và tích cực hơn trong cuộc sống, sáng suốt và nhanh nhạy hơn trong kinh doanh.

Mỗi ngày trôi qua, Tôm cố gắng sống thật trọn vẹn với 24 giờ mỗi ngày. Tôm hy vọng mỗi người chúng ta đều biết trân quý những điều tốt đẹp quanh mình. Đừng đi tìm quá xa, những điều tốt đẹp ấy thật ra luôn ở cạnh mình. Hãy trân trọng và sống thật tốt ở khoảnh khắc hiện tại.

Và trên con đường đời hãy mạnh dạn bước vào cánh cửa mới để học hỏi, để xây dựng mình tốt hơn. Vì cuộc sống luôn cho ta cơ hội thứ 2, đó gọi là ngày mai. 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *